Cưng Chiều Em Cả Đời – Chương 29. Không yêu

Cưng Chiều Em Cả Đời

Chương 29. Không yêu

Edit: Ten Tiểu Miu

.

Người ta nói, yêu nhau mà không tin tưởng nhau thì thật bất hạnh.

Khi chị Ảnh nhận ra mình yêu anh thì anh Nhiên lại quay ra nghi ngờ =,.=

Hai người này cũng ít biết ngược nhau lắm ‘________’

.

.

Khi Trình Diệc Nhiên khi về nhà là lúc trời vẫn chưa tối, nhiệt độ của máy sưởi trong nhà vừa đủ ấm, vừa vào nhà đã cảm thấy cực kỳ ấm áp. Mạnh Ảnh ngồi trên ghế sofa đọc sách, có vẻ rất chăm chú, một hồi lâu mới lật một tờ. Hôm nay cô mặc đồ ngủ màu hồng phấn, làm làn da cũng hồng hào lên, bên hông buộc dây lưng lỏng lẻo, hình như cô lại ốm đi một chút, eo cô xem ra không tới một vòng ôm. Đầu tóc chắc mới vừa tắm không lâu, xõa xuống trên vai, dường như có thể ngửi được thoang thoảng hương dầu gội đầu.

Trình Diệc Nhiên đưa áo khoác trong tay cho người giúp việc, không tiếng động đi đến bên cạnh Mạnh Ảnh rồi ngồi xuống.

“Đọc sách gì vậy?”

Nghe được thanh âm của anh, Mạnh Ảnh có chút giật mình, sách trong tay mém chút nữa rơi xuống.

“Anh đã về rồi sao?” Mạnh Ảnh khẽ mỉm cười, đem sách trong tay khép lại để ở một bên, “Đói bụng không?”

“Không đói.” Trình Diệc Nhiên vươn người qua người của Mạnh Ảnh, lấy quyển sách kia, tùy ý lật một chút thì cảm thấy không thú vị liền để xuống, ‘Người bạn xinh đẹp’ sao? Em thích xem sách của Maupassant à?”

“Không phải là thích, thấy trong thư phòng có nên lấy xem một chút.” Giọng Mạnh Ảnh nhàn nhạt, đứng dậy vuốt đi nếp nhăn trên áo ngủ, xoay người về phía Trình Diệc Nhiên nói, “Em đi hâm lại canh, anh lên lầu tắm đi, chút nữa xuống là có thể ăn cơm rồi.”

Đi vài bước, phát hiện Trình Diệc Nhiên vẫn ngồi bất động trên ghế sofa, Mạnh Ảnh dừng bước lại.

“Muốn em giúp anh pha nước tắm không?”

“Không cần.” Trình Diệc Nhiên nói dứt lời, đứng dậy ôm cô một chút, xoay người đi lên lầu.

Trình Diệc Nhiên tắm rửa thật lâu, Mạnh Ảnh hâm nóng canh rồi, bảo đầu bếp xào vài món Trình Diệc Nhiên thích, đợi thật lâu anh vẫn không xuống lầu. Mạnh Ảnh đành phải tự mình đi gọi anh.

Mở cửa phòng ngủ ra, Trình Diệc Nhiên ngồi ở mép giường, cúi đầu, không biết đang suy nghĩ gì. Trong phòng không mở đèn, bóng dáng của anh ẩn trong bóng tối, thật có chút cô đơn. Mạnh Ảnh mở đèn lên, tóc của Trình Diệc Nhiên còn nhỏ nước, trên mặt thảm màu trắng ướt một mảng, có lẽ anh đã ngồi vậy lâu rồi.

“Sao lại không sấy khô đầu tóc? Khí trời lạnh như vậy sẽ cảm mạo.” Mạnh Ảnh đi lên vài bước tìm máy sấy tóc trong ngăn kéo rồi đi lại sấy cho anh.

“Anh tự làm.” Trình Diệc Nhiên đưa tay muốn lấy máy sấy, Mạnh Ảnh cười và né tay anh, “Để em làm cho, anh cũng mệt mỏi cả ngày rồi.”

Mạnh Ảnh xích lại gần, hương thơm nhàn nhạt trên người cô thoang thoảng bay trước mũi Trình Diệc Nhiên. Trình Diệc Nhiên vòng tay ôm eo cô, mặt áp vào phần bụng mềm mại của cô.

Mạnh Ảnh cứng cả người một chút, nhưng liền ra vẻ như không có chuyện gì rồi tiếp tục động tác trên tay.

Nhưng Trình Diệc Nhiên lại cảm giác được cô đang cứng đờ, dù là chỉ là thoáng qua, anh đột nhiên buông cô ra, ngẩng đầu nhìn Mạnh Ảnh với đôi mắt sâu hun hút.

“Sao vậy?” Mạnh Ảnh lơ đi tâm tình phức tạp hiện lên trong mắt anh, hơi cúi đầu xuống và hỏi.

Trình Diệc Nhiên lại đột nhiên đứng lên, cười rồi lấy máy sấy trong tay cô để sang một bên, nắm tay cô và nói, “Không có gì đâu, đi nào, ăn cơm thôi.”

Trên bàn ăn hai người im lặng bất thường, Mạnh Ảnh múc thêm một chén canh cho anh, Trình Diệc Nhiên lại đột nhiên để đũa xuống, đưa tay chụp lấy cổ tay mảnh khảnh của cô, có chút dùng sức làm cổ tay Mạnh Ảnh hơi đau.

Chén canh trong tay tràn ra ngoài hơn một nửa, chảy theo tay cô xuống tấm khăn trải bàn trắng tinh. May mà canh không nóng lắm, tay cô cũng không bị phỏng. Mạnh Ảnh có chút kinh ngạc nhìn Trình Diệc Nhiên.

Có lẽ Trình Diệc Nhiên nhận thấy được lỗi của mình, liền nói lời xin lỗi, vội vàng lấy khăn giấy cho cô, luôn miệng hỏi cô có bị phỏng hay không.

Mạnh Ảnh lắc đầu ý bảo mình không sao, im lặng nhận khăn giấy lau nước canh trên tay.

Bữa cơm này dù sao cũng không thể ăn nổi nữa, Trình Diệc Nhiên bỏ lại Mạnh Ảnh rồi đi lên lầu. Mạnh Ảnh cười mỉa mai, ngồi xuống, im lặng ăn hết cơm trong chén. Không cần để ý đến người giúp việc nhắc nhở, tự Mạnh Ảnh múc canh uống hết, trước ánh mắt của người giúp việc, Mạnh Ảnh ung dung đi lên lầu, còn lại vẻ mặt đang đưa mắt nhìn nhau của một đống người giúp việc.

Trở về phòng, Trình Diệc Nhiên im lặng dựa vào đầu giường hút thuốc, cả phòng toản mùi thuốc lá. Mạnh Ảnh có chút không chịu được, mở cửa sổ ra cho thông gió.

Trình Diệc Nhiên thấy cô đi đến liền dụi tắt điếu thuốc trong tay, cô không thích mùi thuốc lá cũng không thích mùi rượu. Mấy hôm nay anh không kiềm chế được nên hút hai điếu, nhưng cô luôn im lặng, nếu như trước kia nhất định sẽ lật trần nhà lên mà khóc lóc la lối. Cô thay đổi quá nhanh, anh không thích ứng được, cho dù là cô im lặng hay âm thầm nghe lời cũng làm anh bực mình mãi.

Mùi thuốc lá đã bay đi bớt, Mạnh Ảnh đóng kín cửa sổ, kéo rèm cửa sổ lại thật kín.

“Anh giảm hút thuốc đi, không tốt cho thân thể đâu.” Lúc Mạnh Ảnh đưa lưng về phía Trình Diệc Nhiên và nằm xuống, lạnh nhạt nói.

Trình Diệc Nhiên nhíu mày không nói, nhìn Mạnh Ảnh đã nằm xuống, xoay người tắt đèn tường, chính mình cũng nằm xuống.

Mạnh Ảnh cách anh rất xa, trong lòng Trình Diệc Nhiên vô cớ bốc hỏa, có thể nói ngọn lửa này đã tồn tại từ lâu rồi, chỉ là do anh liên tục chịu đựng, bây giờ anh cảm thấy mình không nhịn nổi nữa.

Anh cưỡng ép kéo Mạnh Ảnh vào trong lòng mình, hôn cô không chút ôn nhu nào. Mạnh Ảnh không chịu nổi mùi thuốc lá trong miệng anh, quay đầu tránh né nụ hôn của anh.

Trình Diệc Nhiên dùng tay giữ lấy đầu cô, vẫn mạnh mẽ hôn, Mạnh Ảnh cắn anh nhưng anh cứ như không cảm nhận gì, vẫn bướng bỉnh hôn tới tấp. Cho đến khi trong miệng của hai người tràn đầy mùi máu tươi, Trình Diệc Nhiên mới buông cô ra.

Mạnh Ảnh từng ngụm từng ngụm thở hổn hển, “Trình Diệc Nhiên, anh điên rồi.” Giọng của cô rất bình tĩnh, không giống đang trách móc, chỉ như đang nói đến chuyện không liên quan.

Trình Diệc Nhiên oán hận cắn mạnh vào da thịt cô, “Ừ, anh điên rồi, là em ép.”

Mạnh Ảnh hoàn toàn không muốn phản kháng nữa, tùy ý để Trình Diệc Nhiên muốn làm gì thì làm. Trong bóng đêm không thấy rõ nét mặt của cô, nhưng Trình Diệc Nhiên biết vẻ mặt cô là đang âm thầm chịu đựng, anh biết là vậy.

Lúc anh chen vào thân thể cô không chút dịu dàng nào, Mạnh Ảnh khó chịu cắn răng kêu lên. Cánh tay khoác trên vai Trình Diệc Nhiên, móng tay như muốn đâm vào trong thịt anh, nhưng dường như Trình Diệc Nhiên đã không còn cảm giác được đau đớn là gì, động tác không nhẹ đi chút nào.

Động tác của Trình Diệc Nhiên lần sau thô bạo hơn lần trước, Mạnh Ảnh nhẫn nhịn rất khốn khổ, rốt cuộc cũng khóc lên.

“Khốn kiếp!” Mạnh Ảnh khóc mắng anh, không chút khí lực.

Trình Diệc Nhiên hơi ngừng một hồi, trong không gian tối đen cẩn thận quan sát nét mặt của cô, đáng tiếc anh chẳng nhìn thấy được gì.

“Thật ra em vẫn luôn nghĩ là sẽ không yêu anh, đúng không?”

Thanh âm của Trình Diệc Nhiên trầm thấp bất thường.

Mạnh Ảnh rốt cuộc cũng ngừng khóc, quay đầu đi, không nói tiếng nào. Trong phòng ngủ lúc này yên tĩnh đến đáng sợ.

“Em không yêu anh.” Thanh âm của Trình Diệc Nhiên nhẹ nhàng nhưng lạnh lùng vang lên bên tai Mạnh Ảnh, giọng điệu như mang theo vẻ tự giễu.

Cuối cùng Trình Diệc Nhiên xoay người nằm xuống giường, đưa lưng về phía Mạnh Ảnh.

Anh thật sự không muốn như vậy, nhưng vừa nghĩ tới cô ép mình đối xử tốt với anh, ép mình thành một cô vợ hiền làm anh rất tức giận. Vì cái gì? Anh đã làm bao nhiêu cho cô vậy mà cô chỉ biết không yêu anh. Mỗi ngày về nhà anh chỉ sợ phải nhìn thấy nụ cười giả tạo của cô, cô thực chất không phải là một cô gái hiền lành, nhưng cô ép buộc chính mình như vậy, làm sao anh chịu nổi đây?

Cô dè dặt trước mặt anh không nhắc tới Dương Kỳ Ngôn, cô lại yêu người khác sâu sắc như vậy, sâu đến nổi tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục. Những chuyện này mỗi ngày anh đều tự nói với mình là không cần phải để ý, cô ở bên người là tốt rồi, nhưng anh phát hiện rằng anh thật sự làm không được, mỗi ngày lấy những biểu hiện giả dối đó duy trì ảo tưởng làm anh thật sự thấy mệt mỏi. Cô đã nói muốn cùng sống hạnh phúc với nhau, nhưng cô lại lén uống thuốc tránh thai, cô vẫn không chịu sinh con cho anh.

Vì sao cô lại không yêu anh? Anh đã không còn kiên nhẫn để chờ đợi được nữa rồi.

HẾT CHƯƠNG 29.

6 thoughts on “Cưng Chiều Em Cả Đời – Chương 29. Không yêu

  1. Pingback: [Mục lục] Cưng chiều em cả đời – 50 độ U Lam « YukiTen's Blog

  2. Ra Hà Nội làm rì? đừng ra bây giờ HN bây giờ đang Thu chưa lạnh chỉ se se thôi, cố chịu hơn tháng nữa khi đại hàn thì ra cho nó bõ công mặc áo bông.

  3. Pingback: [Mục lục] Cưng chiều em cả đời – 50 độ U Lam | Mes ailes

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s